Chiếc áo lớp và câu chuyện cảm động về tình bạn

Đăng ký tư vấn

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN IN ÁO THUN NHANH

Những mẫu áo đồng phục đẹp và độc đáo tuy không phải là vật giá trị nhưng nó tượng trưng cho tình bạn, tình thầy trong mỗi con người thời niên thiếu. Sau này, dù có đi đâu, về đâu thì chiếc áo lớp năm nào với những chữ ký chi chít của thầy cô, bạn bè ngày ra trường vẫn mãi là minh chứng sống động cho những kỷ niệm tuyệt vời thời học sinh.

Và câu chuyện của tôi cũng bắt đầu từ các mẫu áo đồng phục đẹp và độc đáo thời cấp 3.các mẫu áo lớp áo nhóm dễ thương

Đám con trai “nhất quỷ nhì ma” của lớp tôi cùng selfie với các mẫu áo lớp áo nhóm dễ thương màu cắm trại

Năm ấy, tôi học lớp 10AV1 của một trường chuyên ở tỉnh Vĩnh Long. Là nơi tập trung toàn những con cưng của các gia đình khá giả nên lớp tôi thành tích thì không mấy nổi bật nhưng ăn chơi, lầy lội thì không lớp nào sánh kịp. Tuy nhiên, tôi là ngoại lệ. Nói rõ ra thì tôi tự cô lập và không chơi với bất kỳ ai trong lớp. Bởi lẽ đơn giản vì tôi là đứa duy nhất trong lớp thuộc diện hộ nghèo.

Tôi tự ti và căm ghét tất cả mọi thứ, tôi luôn tự hỏi tại sao tụi nó sinh ra làm con nhà giàu? Tại sao tụi có ba mẹ là bác sĩ, kỹ sư? Tại sao tụi nó được nuông chiều, ăn ngon mặc đẹp mỗi ngày?….Còn tôi thì không? Thế là tôi chọn im lặng và ngồi một góc lớp, không phát biểu cũng không bao giờ chủ động nói chuyện với bất kỳ ai trong suốt năm lớp 10.

Đầu năm lớp 11. Lớp tôi bỗng nổi hứng làm áo lớp. Tụi nó tìm các mẫu áo lớp, áo nhóm dễ thương kute rồi tranh luận chí chóe nên đặt in mẫu nào. Nhưng tôi không quan tâm vì đơn giản tôi không có ý định đặt áo lớp, áo nhóm các kiểu. Nó khá xa xỉ với một đứa mỗi ngày chỉ có 10 ngàn đi học như tôi. Hình như tụi bạn cũng biết thế nên không hỏi gì tôi. Nhưng đến ngày nhận áo, tự dưng lớp trưởng lại đem một chiếc đến đưa cho tôi:

“Tôi biết gia đình bạn khó khăn, nên cả lớp mới hùn tiền lại đặt thêm một chiếc áo cho bạn. Bạn đừng ngại, đây là tấm lòng của tập thể 12AV1”

Thì ra bao lâu nay mọi người vẫn quan tâm mình, không ai ghét mình, không ai xem thường mình, thì ra bao lâu nay mình chỉ tự thương hại mình….Ngày hôm ấy, tôi thấy có chút ấm áp len lỏi vào trong tim vì khi nhận ra điều đó. Từ ngày ấy, tôi dần cởi mở hơn, đôi lúc sẽ chủ động nói chuyện với vài người.

các mẫu áo lớp áo nhóm

Cùng diện các mẫu áo lớp áo nhóm dễ thương chụp hình kỷ yếu

Rồi đến một ngày giữa năm lớp 12. Khi tất cả học sinh đang chuẩn bị “quẩy” hết mình sau kỳ thi cuối HK1 thì tôi nhận cú sốc lớn nhất trong cuộc đời. Ba tôi qua đời vì nhồi máu cơ tim khi đang khuân vác đồ ở một xưởng phế liệu.

Tôi hoang mang, tôi suy sập và tôi nghỉ học. Và rồi cả cái lớp 12AV1 bình thường hay quậy phá ấy lại đến nhà tôi không thiếu một đứa. Đám con trai bình thường ăn nói cọc lóc vậy mà hôm ấy cứ cố tìm những lời an ủi “sến” nhất, còn đám con gái thì cứ ôm tôi sụt sùi. Sau ngày ấy, tôi vẫn không trở lại trường một phần vì chán nản, một phần vì điều kiện kinh tế không cho phép. Nhưng cô giáo chủ nhiệm và đám bạn cùng lớp thì vẫn không bỏ cuộc. Mỗi ngày cô giáo đều đến để động viên tôi, bài vở thì cũng có đứa ghé nhà đưa tận tay để tôi khi trở lại trường không bị “tuột hậu”.

Một tháng sau đó, tôi nhận được tin mình được đài Truyền hình cấp suất học bỏng “Thắp sáng niềm tin” dành cho học sinh nghèo có hoàn cảnh vượt khó học giỏi. Tôi không thể tin là trong một tháng qua cả lớp tôi đã cùng làm đơn kiến nghị lên đài truyền hình, không thể tin là cô giáo tôi đã chạy khắp nơi xin đủ giấy tờ chứng nhận cho tôi và càng không thể tin là thằng bạn khó ưa nhất (theo tôi đánh giá ngày trước)  đã ngày ngày “lải nhải” bên tai người ba làm ở đài truyền hình của nó để xin ưu tiên học bổng cho tôi.

Ngày đài truyền hình đến quay hình cấp học bổng. Tôi vừa lo sợ vừa xấu hổ, sợ sau này sẽ rất nhiều người biết hoàn cảnh của tôi, sợ những đứa lớp khác sẽ khinh thường tôi. Nhưng rồi tôi vỡ òa khi nhìn xuống khán đài, 35 con người của 12AV1 cùng diện các mẫu áo đồng phục đẹp và độc đáo màu xanh da trời, liên tục vỗ tay, liên tục mỉm cười làm biểu tượng “fighting” với tôi. Ngày hôm ấy, giữa hàng ngàn học sinh mặc đồng phục trắng, tập thể 12AV1 của tôi nổi bật giữa một góc trường với màu áo hy vọng, với niềm tin và sự đồng cảm sâu sắc dành cho bạn mình. Đấy là hình ảnh đẹp nhất trong tâm trí tôi, hình ảnh được lưu vào kỷ yếu trường mà nhiều năm sau đó, khi nhìn lại tôi vẫn nguyên vẹn cảm xúc như ngày nào.

Nhiều năm trôi qua, chiếc áo lớp năm nào đã bạc màu nhưng tôi vẫn trân trọng bởi đấy là sự quan tâm, động viên của thầy cô và bạn bè cấp ba dành cho tôi, là một phần ký ức ngọt ngào của tuổi học trò.

HTV9 giới thiệu về Áo Thun Nhanh

Đăng ký tư vấn

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN IN ÁO THUN NHANH

Tin cùng chuyên mục

096 969 4612 Liên hệ Zalo